- Thật trớ trêu, giữa lúc hoàng thứ tử Đinh Toàn đang được chào đón trong hoàng cung thì đứa bé trong bụng Phạm Thị còn phải trải qua bao nhiêu thử thách, giông tố của cuộc nhân sinh trước khi thành người?
Vạn Hạnh bần thần nhớ lại. Đêm qua, ông trằn trọc mãi trong ý nghĩ. A, cũng sắp đến ngày người đàn bà ấy mãn nguyệt khai hoa…Tới lúc trống điểm canh ba, nhà sư vừa mới chợp mắt thì cơn ác mộng ập đến. Nhà sư nằm mơ thấy Phạm Thị sinh một đứa con trai ở Tam Quan chùa, nhà sư bước ra, thấy vậy, hỏi: – Con ai sinh ở chùa này? Mẹ đứa bé đáp: – A di đà phật! Con thầy, thầy nuôi!
Ông giật mình nhỏm dậy, mặt mũi ướt đẫm mồ hôi. Phải, dù gì đi nữa, số phận của đứa trẻ ấy đã gắn chặt với đời ông, nó sẽ là tất cả vui buồn, lo tính và hi vọng của ông. Nói cách khác, nó chính là HOÀI BÃO LỚN NHẤT của ông!
Vạn Hạnh cố dứt mình ra khỏi luồng suy nghĩ tư riêng đề quay lại câu chuyện đang diễn ra trong ngôi chùa thanh lặng. Lê Hoàn nói: – Sau khi dựng triều Tống, Triệu Khuông Dận thâu tóm quyền lực, lần lượt chinh phạt các nước nhỏ ở phía nam từ Hậu Thục, Nam Hán đến Nam Đường với mưu đồ “trước Nam sau Bắc”.
Rồi mới ngồi xuống bên vợ – Mình…mình có làm sao không? Chị mấp máy môi: – Nước…
Người chồng bối rối nhìn quanh rồi quả quyết: – Mình chịu khó ở đây đợi, tôi đi kiếm nước… Người vợ nhìn theo bóng chồng lảo đảo bước đi dưới ánh nắng mặt trời, chị lấy cái khăn quấn trên đầu xuống lau mồ hôi ướt đầy mặt để lộ ra cái đầu cạo trọc, tóc mới mọc lên lởm chởm.
Chị cay đắng nhớ lại cảnh tượng ê chề khi nhà sư già trụ trì chùa Minh Châu nhìn cái bụng chửa của mình, hỏi nhỏ: – Có phải…của cái người làm ruộng mướn cho chùa ta không? Chị sợ hãi gật đầu. Nhà sư thở dài: – Thiện tai, thiện tai… Thầy không trách con, nhưng đã đến nông nỗi này thì không thể để con ở lại cửa Phật được nữa. – Bạch thầy, con… Nhà sư chắp tay trước ngực, cúi đầu, miệng lầm rầm: – Nam mô bồ tát, đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn. Nam mô ai di đà phật!
Một tiếng quạ kêu giữa buổi trưa hoang vắng làm chị giật mình tỉnh cơn ác mộng, nhìn quanh. Người chồng vẫn chưa thấy trở lại. Chị vội quấn khăn bịt đầu, đeo tay nải lên vai, bám gốc cây đứng dậy, lết xuống chân đồi tìm chồng…
Sư cụ chùa Dặn sốt ruột đi vào đi ra. Và mặc dù đã xem xét không biết bao nhiêu lần tất cả mọi thứ từ những nén nhang thắp trên bàn thờ Phật đến giường chiếu trải sẵn trong nhà trai chờ đón khách thập phương đến viếng chùa phải nghỉ lại qua đêm, sư cụ vẫn áy náy.
Sư cụ cảm thấy hình như mọi vật quanh mình vẫn còn bề bộn và chưa thật thanh tịnh để đón nhận sự kiện khác thường sắp đến với ngôi chùa hẻo lánh này.
Rồi cuối cùng, sư cụ bước xuống mảnh vườn nhỏ nơi một chú tiểu đang quét những chiếc lá rụng và vun chúng vào một góc. Thấy sư cụ, chú tiểu vội dừng tay, cúi đầu, miệng thì thào với vẻ cung kính bí ẩn: – Bạch thầy, vâng lời thầy, chúng con đã dọn chùa tươm tất… Nhưng nào có thấy ai lai vãng tới đâu?
Sư cụ quả quyết: – Không, đêm qua thầy đã nằm mộng thấy Long Thần hạ lệnh: Ngày mai phải dọn chùa cho sạch, có hoàng thượng giá lâm! – Bạch thầy, bây giờ đã xế chiều rồi ? Sư cụ cau mày: – Cứ làm như ta dặn! – Dạ. Miệng nói vậy nhưng chính sư cụ cũng bồn chồn, bước tới cổng tam quan nhìn ra bốn phía phấp phỏng chờ đợi…
Phạm Thị phải khó nhọc lắm mới lết được xuống chân đồi, mấy lần chị ngã rồi lại bám cây cối đứng dậy. Bốn chung quanh không một bóng người, nắng quái chiều cháy đỏ hắt xuống thung lũng hoang vắng cái nóng hầm hập, thỉnh thoảng tiếng quạ kêu càng làm khung cảnh hoàng hôn thêm ghê rợn. Chị sợ hãi gọi: – Mình ơi, mình ở đâu… Mình ơi! Không một tiếng đáp.
Chị khum tay lên miệng, gọi to hơn: – Mình ơi, mình ở dâu? Chỉ có tiếng gọi của chị dội vào vách núi vọng lại: – Mình ơi… mình ơi… mình ở đâu? Mỗi lúc một tuyệt vọng và cô đơn, chị lấy hết sức gào lên: – Mình ơi, tôi lạy mình, mình đừng bỏ mẹ con tôi, mình ơi!
Vẫn chỉ có tiếng đồng vọng từ vách núi ảm đạm, chị vừa chùi nước mắt lẫn với mồ hôi trên má vừa mò xuống đáy thung lũng. Một vực thẳm hiện ra dưới chân chị. Một vài hòn đá bị bật ra khỏi chỗ cũ, những cành cây mới gẫy, tất cả cho chị thấy dấu hiệu chồng chị đã trượt chân xuống vực trong lúc đi tìm nước.
Chị mếu máo đứng trên mép vực, gọi vọng xuống: – Mình ơi, mình… Và chị bám cây, rườn theo những phiến đá lởm chởm, lần xuống vực…
Với bốn chữ “sơn hà xã tắc”
 |
| Đứa trẻ sơ sinh kì lạ , nương tựa cửa chùa, với 4 chữ “sơn hà – xã tắc”. (Nguồn:photobucke |
Sư cụ chùa Dặn vẫn thơ thẩn ngóng đợi trước cửa tam quan. Mặt trời sắp khuất núi, hoàng hôn không tím dần như mọi ngày mà tái xám đi như gương mặt của một hung thần đang nổi cơn thịnh nộ dù tiếng chuông thu không vẫn chậm rãi điểm…
Còn dưới vực sâu, người đàn bà gần như đổ sụp xuống khi thấy một tổ mối đùn lên trắng phếu, cái tay nải của chồng chị nằm lăn lóc bên cạnh nấm mộ kinh hãi ấy. Phạm Thị ôm lấy tổ mối òa khóc: – Mình ơi, sao mình chết thảm thế mình ơi? Mình nỡ bỏ mẹ con tôi mà đi vội thế mình ơi! Một ánh chớp lóe lên kèm theo tiếng sét bất thường, nhận chìm tiếng khóc của người đàn bà bất hạnh.
Trong khoảnh khắc, bầu trời rung chuyển, như bị nứt toác ra sau cơn sấm sét giáng xuống thung lũng và trận mưa đêm nuốt chửng vạn vật. Nấm mộ tổ mối phút chốc tan vữa để lộ ra cái thi thể lạnh toát và ướt sũng của người đàn ông.
Cứ thế, cơn mưa đêm ào ạt trút xuống, sư cụ ngồi trong chính điện, mắt nhắm nghiền, tay gõ mõ, miệng tụng kinh rì rầm trong bóng tối đôi khi bị những tia chớp loằng nhoằng rạch nát. Những ngọn nến đã tắt ngấm, chỉ còn lại trên bàn thờ lập lòe những đốm lửa trên đầu những cây hương mong manh… Chợt chú tiểu rón rén bước vào, thì thào: – Bạch thầy… Sư cụ giật mình mở mắt: – Đến rồi ư?
Chú tiểu thở dài: – Bạch thầy, chỉ thấy một người đàn bà có mang xin ngủ nhờ. Sư cụ thất vọng: – Hiện giờ bà ta đang ở đâu? – Bạch thầy, con không biết ý thầy sao nên dặn chị ta cứ ở ngoài tam quan chờ. Hình như chị ta sắp… thì phải, trông có vẻ ồ ề, mệt nhọc lắm? Sư cụ đứng dậy: – Trong chuyện này chắc là có uẩn khúc gì đây, con xuống ngay xóm rước mụ đỡ về đây!
Nói xong chú tiểu bỏ đi ngay còn nhà sư bước ra cửa điện, nhìn ra bóng đêm, miệng lẩm bẩm: – Không, không thể như vậy được. Rõ ràng Long thần báo mộng cho ta?
Cơn mưa tạm ắng xuống đôi chút bây giờ lại bùng lên dữ dội, sấm sét thi nhau giáng xuống kèm theo những vệt chớp giật sáng lòa đến lóa mắt. Sư cụ đội mưa đến chỗ tam quan bỗng giật mình nhìn chú tiểu sợ hãi bước tới – Bạch thầy, chị ta đã đi… ngay sau khi đẻ con! – Thiện tai, thiện tai…
Bỗng tiếng khóc của đứa trẻ sơ sinh cất lên oa oa. Mụ đỡ bồng đứa bé đỏ hỏn bước ra, giọng buồn rầu: – Bạch thầy, một thằng cu ạ!
Nhà sư đỡ đứa bé trong tay mụ đỡ. Sấm sét ầm ầm, một ánh chớp lóe lên cho nhà sư nhìn thấy gương mặt nhăn nhúm của đứa trẻ. Mụ đỡ thì thào: – Bạch thầy, trong lòng bàn tay đứa bé có mấy chữ son thì phải? Sư cụ thận trọng sờ vào những ngón tay mềm mềm, ươn ướt và lạnh run của chú bé, chờ một ánh chớp lòe lên, nhìn vào.
Mắt sư cụ vốn đã kèm nhèm, ánh chớp lại nhoang nhoáng làm sao kịp thấy gì trong lòng cái bàn tay nhỏ xíu của đứa bé vừa chưa mở mắt nhìn đời đã mồ côi cả cha lẫn mẹ. Nhưng sư cụ nghĩ bụng. Long thần đã báo mộng chẳng lẽ không thiêng?
Vả lại, nay mai ta biết nói sao với dân chúng quanh đây về việc nửa đêm mưa gió ta cho một người đàn bà lạ mặt đến sinh con ngay ở cổng tam quan chùa? Ừ, mụ đỡ đã bảo trong tay hài nhi có mấy chữ son, chắc là ta hoa mắt nên chưa thấy đấy thôi. Bây giờ thì ta thấy rồi, Long thần đã báo mộng kia mà? Rồi sư cụ ngẩng lên, với ánh mắt lạ lùng, bảo mụ đỡ: – Phải, đó là bốn chữ “sơn hà xã tắc”!
Đứa trẻ sơ sinh kì lạ có bốn chữ này trong lòng bàn tay, là ai vậy?
Nguyễn Khắc Phục